Bệnh Tự Miễn – Lupus Hệ Thống và những điều bạn nên biết

Đôi lời tới bạn đọc:

Y khoa không phải là ngành của mình, tuy nhiên lần này lại là một dịp đặc biệt. Lý do mình viết bài này là bởi mình quen một người bị mắc chứng bệnh này, và mẹ của em ấy không thể đọc được tiếng Anh.

Bình thường nếu có bất cứ vấn đề gì mình vẫn có thói quen google bằng tiếng Anh chứ không phải tiếng Việt, vì vậy lần này trong sự cố gắng tìm kiếm thông tin cho mẹ em ấy, mình mới để ý thấy người Việt chúng ta bất lực trong việc tìm kiếm thông tin đến nhường nào. Mình đã đi tìm khắp những trang web tiếng Việt, nhưng ngay cả những bài viết từ các bệnh viện đầu ngành về căn bệnh này cũng khá sơ sài, hầu hết chỉ nói sơ qua về căn bệnh chứ không nói rõ về những điều cần lưu ý cũng như chế độ ăn uống nghỉ ngơi khi mắc bệnh. 

Vì vậy, bài viết hôm nay của mình là món quà của mình tới gia đình em ấy, cũng như tất cả những người đang mắc một dạng bệnh Tự Miễn hoặc có người thân đang bị mắc chứng bệnh này. Tất cả những đường link nguồn mà mình cảm thấy hữu ích nhất mình đều có dẫn vào trong bài cùng với các thuật ngữ tiếng Anh để mọi người có thể tự mình search.

Bài viết này sẽ dần dần được chỉnh sửa khi mình có thời gian và tuỳ theo diễn tiến bệnh tình của em ấy.

Một lần nữa nhấn mạnh là mình không có bất cứ chuyên môn y khoa nào, vì vậy trong quá trình dịch có thể có sai sót về từ ngữ, hy vọng các bạn có chuyên môn có thể bỏ chút thời gian để comment chỉnh sửa bài viết sao cho chính xác nhất và dễ hiểu nhất. 


A. Thông tin chung về bệnh Tự Miễn (Autoimmune) và Lupus Hệ Thống (Systemic Lupus Erythematous)

Hầu hết những thông tin này đều có bằng tiếng Việt ở những trang web khác nên ở đây mình chỉ viết tóm tắt cơ bản thôi.

Bệnh Tự Miễn là chứng bệnh mà khi hệ miễn dịch tấn công chính cơ thể của mình. Có hơn 80 loại bệnh Tự Miễn, và mặc dù có có rất nhiều dạng bệnh Lupus, phổ biến nhất là Lupus Hệ Thống.

Bênh này có thể bị từ nhẹ đến nặng tuỳ vào từng bênh nhân. Tuy nhiên những trường hợp tử vong thường là do suy tim và suy thận.

Rất khó có thể xác định được nguyên nhân lây bệnh, tuy nhiên theo Healthline  một số yếu tố có thể ảnh hưởng để việc bị bệnh Lupus Hệ Thống :
– Di truyền: Bệnh này ko phải do một gen cá biệt nào gây ra, tuy nhiên người bị Lupus Hệ Thống thường có thân nhân cũng bị các dạng bênh Tự Miễn khác.
– Môi trường: Một số yếu tố môi trường có thể là nguyên nhân gây bệnh, ví dụ như tia cực tím mặt trời, một số thành phần của thuốc, một số chất nhất định, vi khuẩn, vi rút, stress về thể chất hoặc tinh thần, kích động,…
– Giới tính và hócmôn: Số lượng nữ giới bị Lupus Hệ Thống cao hơn nam giới. Nữ giới thường bị nặng hơn trong quá trình mang thai hoặc trong kì kinh nguyệt.

Bệnh này không lây nhiễm.

 

B. Triệu chứng

Theo US National Library of Medicine, triệu chứng khác nhau tuỳ theo người bệnh, và có thể xuất hiện rồi lại biến mất. Hầu hết mọi người bị nhiễm Lupus Hệ Thống đều bị đau khớp và sưng phù. Một số người bị viêm khớp. Phần khớp ngón tay, tay, cổ tay, và đầu gối thường bị ảnh hưởng.

Triệu chứng thường gặp bao gồm:
– Đau tức ngực khi hít thở sâu.
– Mệt mỏi.
– Sốt không có lý do
– Khó chịu, bực bội, cảm giác ốm yếu
– Rụng tóc
– Đau miệng
– Thiếu máu
– Nổi ban – khoảng 50% số người nhiễm Lupus Hệ Thống bị nổi ban đỏ vùng má, mũi, thậm chí lan rộng hơn, và càng bị nặng nếu ra nắng.
– Hạch lympho sưng lên

Một số các triệu chứng khác có thể mắc phải tuỳ theo phần cơ thể bị ảnh hưởng:
– Não bộ và hệ thần kinh: Đau đầu, tê liệt, nhói dây thần kinh, tai biến, ảnh hưởng thị giác, thay đổi tính tình
– Hệ tiêu hoá: Đau bụng, buồn nôn, nôn mửa
– Tim: Rối loạn nhịp tim (Arrhythmia)
– Phổi: Ho ra máu, khó thở
– Da: Màu da khác thường, ngón tay đổi màu khi bị lạnh (Raynaud’s phenomenon)
– Thận: Chân sưng phù, tăng cân

Hình ảnh dưới đây là tên gọi của loại bệnh tự miễn gây ảnh hưởng tới từng phần trên cơ thể để mọi người có thể google thêm về những chứng bệnh này

Để được chuẩn đoán là bị mắc chứng Lupus, bạn cần có ít nhất 4 triệu chứng của bệnh và trải qua nhiều loại xét nghiệm khác nhau.

Khi phát hiện ra em ấy bị Lupus Hệ Thống thì bệnh đã phát triển khá nặng và những triệu chứng đã rất rõ ràng.
Một vài tháng trước khi đi viện, em ấy thường xuyên bị sốt không có lý do, đau đầu, đau bụng, đau khớp đầu gối. Tuy nhiên, lúc đó gia đình chỉ nghĩ là em ấy bị ốm đau thông thường nên chỉ tự đi mua thuốc và không đưa đi khám. Mãi sau này qua bác sĩ nói mới biết với tình trạng lúc này em ấy chắc chắn đã bị bệnh ít nhất một năm rồi. 
Đến khi những triệu chứng nặng hơn như rụng tóc, sưng phù xuất hiện, gia đình mới bắt đầu đưa vào bệnh viện xét nghiệm, tuy nhiên không có kết quả rõ ràng mà chỉ phát hiện thêm em ấy bị thiếu máu nặng mà không có lý do. Chuyển qua viện thứ 3 mới phát hiện nguyên nhân, khi đó em ấy đã bị tấn công và khu vực thần kinh dẫn đến co giật, và ảnh hưởng tới phổi dạ dày và tim, toàn thân sưng phù. 
Hiện tại ở Việt Nam chỉ có duy nhất bệnh viện Bạch Mai có chuyên khoa chữa bệnh Tự Miễn, vì vậy khi sức khoẻ của em tạm ổn định gia đình đã chuyển em về đó. 

C. Những vấn đề nghiêm trọng có thể xảy ra khi cơ thể bị bệnh Tự Miễn

– Suy thận, hỏng thận (lupus nephritis)
– Máu vón cục ở chân và phổi
– Phá huỷ hồng cầu (anemia of chronic disease)
– Tràn dịch tim (endocarditis), hoặc viêm nhiễm ở tim (myocarditis)
– Tràn dịch phổi, phá huỷ các mô ở phổi
– Vấn đề khi mang thai, hoặc sảy thay
– Đột quỵ
– Thiếu tiểu cầu trong máu
– Viêm mạch máu

Đối với các bệnh nhân bị nhẹ hoặc ở giai đoạn đầu, những vấn đề này có thể không thấy, tuy nhiên đối với em mình đã có dấu hiện suy thận nhẹ, thiếu hồng cầu trầm trọng, tràn dịch phổi, đột quỵ.

D. Điều trị

Hiện tại không có cách điều trị tận gốc Lupus Hệ Thống cũng như các loại bệnh Tự Miễn khác, tuy nhiên mấu chốt của vấn đề là biết cách kiềm chế và giảm thiểu các triệu chứng và phát tác của bệnh bằng thuốc và chế độ ăn uống, sinh hoạt. Những triệu chứng nghiêm trọng liên quan đến tim, phổi, thận, và những nội tạng khác cần được điều trị bởi bác sĩ chuyên khoa.

1. Những điều cần làm hàng ngày khi bị nhiễm Lupus Hệ Thống:

– Mặc quần áo chống nắng, đeo kính râm, và bôi kem chống nắng khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời
– Phòng ngừa và chăm sóc sức khoẻ thật tốt
– Tiêm phòng đầy đủ
– Làm xét nghiệm về độ loãng xương (Osteoporosis)
– Ngủ đủ
– Không stress
– Bổ sung dưỡng chất

2. Chế độ ăn uống

Vì sao phải ăn kiêng khi bị mắc bệnh tự miễn?

Theo The Paleo Mom, gen và di truyền chiếm 1/3 khả năng bị mắc bệnh tự miễn, 2/3 còn lại hầu hết đến từ môi trường, ví dụ như: ăn uống, phong cách sống, viêm nhiễm, hóc môn, cân nặng,…
Mặc dù chúng ta ko thể thay đổi gen nhưng chúng ta có thể thay đổi những thứ chúng ta ăn uống hàng ngày và phong cách sống của mình.
Bằng cách loại bỏ những thực phẩm làm ảnh hưởng đến hệ thống ruột gan, thay đổi hóc môn, tăng viêm nhiễm, ảnh hưởng hệ miễn dịch, chúng ta có thể tạo cơ hội để cơ thể phục hồi.
Đây ko phải là cách chữa bệnh hoàn toàn, tuy nhiên nó sẽ làm miễn giảm chứng bệnh, thậm chí là khiến nó ko bao giờ bị tái phát.
 

Chế độ ăn kiêng

Chế độ ăn kiêng dưới đây không chỉ tốt cho những người mắc bệnh Tự Miễn mà còn rất tốt cho nhiều căn bệnh khác nhau. Theo Wellness Mama và Paleo Cajun Lady, trong ít nhất một vài tháng đầu (hoặc tốt hơn hết là ăn luôn theo chế độ này) kể từ khi có các triệu chứng của bệnh phải ăn theo chế độ ăn uống khắt khe sau đây để đưa hệ miễn dịch của cơ thể về trạng thái ban đầu:
Loại bỏ những thực phẩm có những thành phần sau ra khỏi thực đơn:
– Những lọại thức ăn mà bản thân đã từng bị phản ứng.
– Ngũ cốc, thóc lúa các loại (vd: cơm gạo, bánh mì,…)
– Các loại đậu (vd: đậu que, đậu hà lan,…)
– Trứng
– Thực phẩm từ sữa (vd: bơ, sữa tươi, sữa chua, phomat,…)
– Các loại hạt (vd: hạt bí, hạt hướng dương, dầu chiết xuất từ hạt,…)
– Các loại quả hạch (vd: đậu phộng, hạt hạnh nhân, hạt óc chó,…)
– Nước uống có cồn (vd: bia, rượu,…)
– Rau củ trong list Nightshades (ví dụ: khoai tây, cà chua, đậu bắp, cà tím, cây chút chít, cà, ớt chuông,…)
– Đồ ăn đống hộp
Hạn chế tối đa những loại đồ ăn dưới đây:
– Đường
– Nui
– Nước tương
– Trái cây nhiệt đới
– Đồ ăn nhanh
– Bánh kẹo các loại
– Đồ chiên rán các loại
– Thịt đỏ
– Các loại gia vị
– Đồ uống có chứa caffein
List thực phẩm an toàn:
a. Thịt:
– Nước xương
– Gà
– Vịt
– Ngan
– Ngỗng
– Các loại cá
– Các loại thuỷ hải sản tự nhiên
Lưu ý:
1.Thịt đỏ (vd: bò, lợn, trâu, cừu,…) và nội tạng động vật có thể tăng gây viêm, trong điều kiện bình thường có thể sử dụng, tuy nhiên cần phải cân nhắc kĩ về thể trạng cơ thể có bị viêm hay không mới được sử dụng. Nếu không rõ thì nên kiêng.
2. Đối với những người bị viêm, những loại gia cầm cũng chỉ nên sử dụng phần thịt trắng như ức và bụng , tránh thịt nâu như đùi, cánh, cổ…
b. Chất béo:
– Dầu dừa
– Bơ thực vật
– Dầu thực vật
– Mỡ động vật
– Dầu ô-liu
– Quả bơ
c. Rau củ
– Măng tây
– Các loại rau xanh (rau muống, cải cúc,…)
– Các loại cải (cải xoong, cả thìa,…)
– A-ti-sô
– Bông cải (súp lơ)
– Chi ngưu
– Cần tây
– Dưa chuột (dưa leo)
– Cà rốt
– Củ cải trắng
– Củ đậu
– Su hào
– Tỏi tây
– Hành
– Tỏi
– Nghệ
– Gừng
– Xà lách
– Đậu bắp
– Củ cải đỏ
– Rau chân vịt
– Củ năng ngọt (mã thầy)
– Bí ngòi (bí Nhật)
– Củ sen
– Bí đỏ
– Bí đao
– Mướp
– Chuối xanh
– Khoai môn
– Khoai mỡ
– Khoai lang
– Các loại nấm
– Các loại rau mùi
d. Hoa quả:
– Táo
– Lê
– Các loại dâu
– Đào
– Mận
– Cam
– Quýt
– Dưa hấu
– Ổi
– Nho
– Kiwi
– Các loại dưa
– Chanh
– Bưởi
– Đu đủ
– Hồng
– Chuối
– Lựu
Lưu ý: 
1. Hầu hết các loại hoa quả đều có thể ăn được, tuy nhiên các loại hoa quả nhiệt đới có thể gây nóng và tăng viêm, vì vậy tuỳ thể trạng mà đánh gía có nên ăn hay không. Nếu không chắc thì nên kiêng hoa quả nhiệt đới.
 
e. Đồ uống:
– Các loại nước ép trái cây (không đường)
– Nước lọc
– Nước có ga
– Sinh tố không đường
– Các loại trà
Những thực phẩm tốt giúp giảm/chống viêm nhiễm, thải độc cơ thể, nên tăng cường ăn: (autoimmune diet, anti-inflammation diet)
– Dầu Olive
– Cá hồi
– Cá ngừ
– Các loại rau xanh
– Hành lá
– Nghệ
– Gừng
– Tỏi
– Các loại berries (vd: dâu, cherry, raspberry, blueberry…)
– Củ dền
– Dừa và các sản phẩm từ dừa
 ~Nana3B~

Nếu con có bề gì, bố mẹ có vui không?

 Tình yêu của mẹ :) 

Đã lâu lắm rồi không viết, nhưng hôm nay đọc xong  Con đã không bao giờ còn tỉnh dậy và làm mẹ phiền lòng nữa… thì ức chế quá lại phải viết.

Hồi bên kia, mình thường nghe một câu thế này: “Pick on somebody your own side”, đại khái là có giỏi thì oánh nhau với một người ngang tầm mày ý! 

Ở Việt Nam, nhiều người nuôi con thật ích kỷ. Sâu trong tiềm thức của đại bộ phận người Việt, họ luôn cho rằng bố mẹ “có công sinh thành, có công dưỡng dục” vì vậy nên con phải “trả ơn trả nghĩa, hiếu thuận, nghe lời”. Đồng nghĩa với việc, bố mẹ có toàn quyền “sở hữu” con, và thích làm gì cũng được, miễn là ko đến mức xã hội lên án. Nhưng mình tin rằng, có thể sinh ra một đứa con, có thể yêu thương dạy dỗ nó, đó chính là một đặc ân đối với người làm cha làm mẹ. 

Công ơn, rốt cuộc cũng chỉ tính bằng tiền, bằng thời gian, và bằng tấm lòng một người dành cho bản thân chúng ta. Chúng ta sẵn sàng trả bao nhiêu tiền cho một bữa ăn chơi phè phỡn, cho một bộ quần áo thời thượng, cho một chiếc túi xách hàng hiệu, chỉ để đổi lấy một vài phút giây vui vẻ hạnh phúc? Nếu vậy thì, trẻ con đến năm ba tuổi đã đủ trả hết mọi “nợ nần” đối với cha mẹ chỉ bằng thứ tình yêu trong suốt như pha lê, bằng những phút giây vui vẻ hạnh phúc không có gì có thể đánh đổi được. Không ai nợ ai, hãy ít nhất là đối xử bình đẳng với con mình, giống như cái cách chúng ta đối xử với một CON NGƯỜI. 

Mình sẽ không bàn đến những người vô văn hoá, bạ cái gì cũng xông vào đấm đá, nhưng đối với một người có văn hoá, có học thức hẳn hoi, biết cách ứng xử, biết cách làm vừa lòng người khác như hầu hết mọi người, vậy thì: 

Chúng ta có khi nào nhảy ra vả cho một người ngồi bên cạnh chỉ vì người ta lỡ làm rớt chén cơm không? 

Chúng ta có đánh vào tay một ông chú nào đó chỉ vì ông ta lỡ viết sai chính tả không?

Chúng ta có cầm gậy phang bà giúp việc chỉ vì bà ý không nghe lời mình nói không?

Thế tại sao chúng ta lại đánh con, trong khi luôn mồm nói là tôi chăm lo cho nó, tôi làm tất cả vì nó, vậy mà ngay cả đến một cái quyền được bình đẳng đối xử như cách được đối xử của một con người bình thường chúng ta cũng không thể cho chúng được?

Không chỉ bạo lực về thể xác, lại còn bạo lực về tâm hồn.

Bạo lực tâm hồn là cái gì?

Bạo lực tâm hồn chính là khi chúng ta sử dụng lời nói, đôi khi là hành động, làm tổn thương tâm hồn của người khác. Có lẽ, rõ hơn ai hết, chúng ta biết rằng một vết thương trên da có thể lành, nhưng một vết thương lòng có thể vĩnh viễn không bao giờ khép lại. 

Bạo lực tâm hồn chính là khi bạn nói những câu đại loại như:

– Kiểu như mày thì làm được trò trống gì.

– Tại sao con không được như bạn A.

– Con có thấy bạn X không, nó như thế cơ mà.

– Sao mày ngu thế?

– Con cái gì không giống bố/mẹ gì cả.

– Sao con hư thế? Bố/mẹ có dạy con như thế đâu. 

Những câu nói như vậy, có khi là do bột phát, có khi chỉ là nói cho sướng mồm, nhưng lại gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần, ý chí, và niềm tin của một con người chứ đừng nói là của một đứa trẻ. Mặc dù những lời nói đó không phải là đúng đi nữa, những đứa trẻ vẫn sẽ tin, tin rằng nó là một đứa không ra gì, tin rằng ngay đến bố mẹ của chúng cũng không yêu thương chúng. Chúng sẽ cảm thấy đau lòng, cảm thấy xấu hổ về bản thân, và cảm thấy cô đơn. Dần dần, chính chính ta tạo nên tính cách của một đứa trẻ đau khổ, lầm lì, thiếu tự tin, không muốn mở lòng với bất cứ ai. 

Chúng ta sống trong thời đại của tri thức, có rất nhiều cách để đạt được mục đích của mình, kể cả trong việc dạy con, nhưng tại sao ta lại chọn cách bỉ ổi nhất, tàn nhẫn nhất, tự hạ thấp nhân phẩm của mình nhất, và gây hậu quả nặng nề nhất là bạo lực? 

Give your children a lot of love, so they have a lot of love to give.

Hãy cho con thật nhiều tình yêu, để chúng có thật nhiều tình yêu để cho đi. 

~Nana3B~ 

Nếu bạn thích bài viết này, có thể bạn cũng sẽ thích:
>> Con cái đánh bố mẹ, bố mẹ đánh con - Nana3B

Không phải cháu!

9GAG's photo.

Dịch tiếng Việt:

“Không phải việc của tôi!

Đây là câu chuyện của bốn người tên là: TẤT CẢ MỌI NGƯỜI, MỘT SỐ NGƯỜI, BẤT CỨ NGƯỜI NÀO, và KHÔNG NGƯỜI NÀO.

Có một công việc quan trọng cần phải hoàn thành và TẤT CẢ MỌI NGƯỜI đều chắc chắn rằng MỘT SỐ NGƯỜI nào đó sẽ làm điều này.

BẤT CỨ NGƯỜI NÀO cũng có thể làm được điều đó nhưng KHÔNG NGƯỜI NÀO làm.

MỘT SỐ NGƯỜI rất bực bội bởi đây là công việc của TẤT CẢ MỌI NGƯỜI.

TẤT CẢ MỌI NGƯỜI đều nghĩ rằng BẤT CỨ NGƯỜI NÀO cũng có thể làm được điều này, nhưng KHÔNG NGƯỜI NÀO nhận ra rằng TẤT CẢ MỌI NGƯỜI sẽ không làm.

Cuối cùng thì TẤT CẢ MỌI NGƯỜI đổ lỗi cho MỘT SỐ NGƯỜI trong khi KHÔNG NGƯỜI NÀO chịu làm cái việc mà BẤT CỨ NGƯỜI NÀO cũng có thể làm được.”

——–

Đôi khi, chúng ta nhìn thấy một việc chướng tai gai mắt, nhưng chúng ta vẫn mặc kệ bởi chúng ta nghĩ rằng đấy ko phải việc của chúng ta.

Đôi khi, chúng ta làm một điều mà ta biết chắc là sai nhưng chúng ta vẫn cứ làm, bởi vì những người khác vẫn làm cũng có làm sao đâu.

1 miếng rác vứt ra, ta nghĩ có vấn đề gì, nhưng hàng trăm triệu người cùng làm thì đất nước chúng ta ngập tràn trong rác thải.

1 cái túi bằng da, ta nghĩ có làm sao đâu, nhưng hàng trăm ngàn người mua đồng nghĩa là chúng ta vừa gián tiếp giết hàng trăm ngàn động vật.

1 con chó ta ăn, ta nghĩ chỉ là một bữa thôi mà, nhưng hàng ngàn người ăn đồng nghĩa với hàng ngàn con chó bị câu trộm, là hàng ngàn người bị mất đi một người bạn thân, một người em, một người con trong gia đình.

Chúng ta nghĩ ai đó sẽ làm gì đó, ai đó sẽ thay đổi thế giới, ai đó sẽ điều chỉnh những cái sai, nhưng chúng ta thậm chí còn không thể thay đổi chính bản thân mình.

“If not me then who? If not now then when?” — Nếu không phải mình thì là ai? Nếu không phải bây giờ thì bao giờ?

“You can change the world, one person at a time. – Cesar Millan ” — Bạn có thể thay đổi thế giới, bằng cách thay đổi từng người một.

~Nana3B~

Chuyện đi phỏng vấn

Đi phỏng vấn, em ấy hỏi sếp: “Chị có thích nấu ăn không?”

Trong đầu tớ lập tức hiện lên mấy chữ: Hỏi nhầm đối tượng rồi em ạ.

Tớ thề, ko bao giờ nghĩ là đi phỏng vấn, khi ứng viên được cho phép đặt câu hỏi, lại nghĩ ra một câu như thế.

Và sếp cũng trả lời rất phũ: “Không”.

Tớ có thể thấy lông mày em ấy nhíu lại, mặt lập tức chuyển từ đỏ sang xanh, giống như kiểu trần đời này không thể hiểu làm sao lại có một người phụ nữ lại ko coi trọng việc nấu ăn. Mặt em nhăn nhăn: “Chị có thể cho em biết vì sao ko ạ?.”

Sếp rất bình thản: “Mỗi người có một sở trường riêng, và chị muốn đúc kết thời gian vào thứ gì có giá trị. Mà nấu ăn thì ko phải sở trường của chị.”

“Nhưng mà em nghĩ phụ nữ không xinh đẹp thì phải biết nấu ăn ngon, như thế mới giữ được chồng.”

Hoá ra quan niệm của em là: Đường ngắn nhất đến trái tim là thông qua dạ dày!

Sếp 2 bảo: “Thế chị ấy vừa ko đẹp vừa ko biết nấu ăn, thế em nghĩ chị ấy đã có chồng chưa?”

Tớ lại hỏi: “Thế em nghĩ sao mình phải giữ chồng, mà chồng ko giữ mình?”

Em ấy ngập ngừng rồi hỏi: “Thế chị có hay đi spa ko?”

Tớ trả lời cũng vô cùng ngắn gọn phũ phàng: “Không”.

Sếp 2 lại bảo: “Thế em nghĩ trong 4 người ngồi đây ai là hay đi spa nhất?”

Em ấy mặt chuyển từ xanh sang xám nói với tớ: “Để em trả lời câu hỏi của chị. Em thấy như chị nhan sắc cũng ko có gì nổi bật, thế phải biết nấu ăn nội trợ trang điểm…”

Đến đoạn này thì cả đám bọn tớ ko nhịn được cười nữa, cười nghiêng ngả, cười lăn lộn. Tớ bảo: “Thế em nghĩ rằng mình có thể xinh đẹp trong vòng bao lâu?”

Ngắc ngứ.

“Thế em đã bao giờ thấy ai vừa xinh đẹp, vừa giỏi nội trợ mà chồng yêu chưa?”

“Dạ rồi”

“Thế em đã thấy ai vừa xinh đẹp, vừa khéo léo nội trợ nhưng chồng coi chẳng ra gì chưa?”

“Dạ cũng rồi.”

“Vậy thì nó cũng lên voi xuống chó nhỉ? Cái triết lý của em có vẻ ko chuẩn rồi.”

Sếp phụ thêm: “Thế em có bao giờ thấy vừa xấu vừa ko thích nấu ăn mà chồng lại yêu ơi là yêu chưa? Mà đám như thế còn có vẻ nhiều nữa.”

Em ấy trợn mắt, giống như cái câu nói này phủ định hoàn toàn cái mà mọi người vẫn bảo em từ trước đến nay.

Mình đế thêm: “Nếu chị nói với em là như em nói là chị nhan sắc ko có gì nổi bật, nấu ăn ổn nhưng cũng chẳng thích nấu ăn, cũng chẳng đi spa bao giờ, mà chị có nhiều người thích, và chồng chị cực kỳ yêu chị thì em có tin ko?”

Đến lúc này em ý chỉ yếu ớt chống chế: “Có lẽ một số người thích kiểu con gái dị dị…”

Ờ thì công nhận mình cũng dị thật =)))))

——–

Cuối buổi, sếp phê vào tờ đánh giá: “Lệch lạc về quan điểm sống.”

Tớ dòm dòm, bảo sếp: “Thực ra như thế mới là bình thường, quá mình thường, còn như chúng ta mới là không bình thường đấy.”

——

Buổi chiều, đi cắt tóc, các em gội đầu bảo: “Mặt chị baby thế”, “Chị xinh thế.”

Nói chung rất khó hiểu về thẩm mỹ của mỗi người =)).

—-

Tối về mách chồng: “Chồng ơi, hôm nay có đứa bảo vợ là nhan sắc không có gì nổi bật.”

Chồng bảo: “Đứa nào đấy, để đấm phát chết luôn.”

=))))))))))

we_can_do_it___remastered_by_thedrifterwithin-d56rqh1

[A&A] Why do women HAVE TO have an equal proportion of power as men?

Read the full question and answers in: Why do women HAVE TO have an equal proportion of power as men?

Ask: Why do women HAVE TO have an equal proportion of power as men?

Why is this a problem?

If we look at the issue through the lens of evolutionary biology/psychology, we can see that both sexes have different mating strategies and find different things attractive on the opposite sex.

In general, men value beauty and youth. Also in general, women value financial stability (wealth), status and power. This is how we’re wired. So of course there’s a bigger incentive for men to acquire wealth/power, than for women. Why is this wrong?

It would be like me arguing that men should be more represented in the field of super models. Most of us can name a few of them (Adriana Lima etc.), but where is the male counterpart? Does a male supermodel even exist? I believe 100% of supermodels are female.

So what, we should forcefully change the roles and what each sex finds attractive, so that there is a distribution of models more closer to 50/50? That is just absurd. There was a difference in sexual selection during our evolution and we can’t erase that. Men will always like young and pretty women, and women will always be attracted to status and power (it goes without saying: IN GENERAL).

So why is then a bigger proportion of men who hold power a problem? It’s EXPECTED

.

.

—————-

Answer: (By Nana3B)

1. I’m writing this from an Asia point of view, where there are a lot of people still think that women are lesser than men. (Not all, but many many people, especially older people.)

Why would women want an equal power proportion as men? No, we don’t.

As a woman, many of us would like to be protected and loved by our men. We would like to stay at home and spend time with our kids. We would like to not worry about money and have a carefree life.

But society did NOT let us.

In Asia, you will see husband who act like the boss of the house, some even beat their wives. You will see wives works an equal amount with their husbands, then come back in the afternoon to take care of the kids, do all the houseworks, cook the meals, clean the dishes until late at night while their husbands are just loafing around. You will see women getting beaten, cheated on, but won’t be able to leave their husband because of how society talk about single mom. You will see families who only welcome baby boy, and abort baby girl.

Let me tell you this, many many years ago, this was the same in America, Europe, and many other countries where men and women are almost equal now. And equality only happened because women has been fighting non-stop for it. Equality is something normal in these countries now that you forgot where it all started.

The only way to protect ourselves is to gain power.

The only way to gain power is to work our ass off, to gain a high place in company, high-class in society.

That’s the only way we get people to hear us. The only way we can make the world a better place for ourselves.

We’re not competitive. Our situation forced us to.

2. Do you know why women usually don’t get as successful as men? Why bigger proportion of men are holding power?

Let me tell you straight, it’s NOT because of genetic or because men are smarter or how nature decided it.

Let say a man and a woman both start working at 22 years old.
Men retired age is 60 while women only work until 55. That’s 5 years ahead.

During pregnancy, an normal women would slow down on her work life to prepare for her newborn child. She will only work with about 1/2 to 3/4 of her usual work rate. That give men 9 months x (1 – 3/4) = 3 months ahead of women.

Then she will be in maternity leave for about 6 months to 1 year when her child is born.

By the time she comes back to work she has forgotten a lot of skills and will have to take another 3 months or more to get back to where she was.

So in total, women have about 5 years + 3 months + 1 year + 3 months = 6.5 years less than men in pursuing their work with only one child. Add another 1.5 years for every next child she has. And that haven’t count the time she’s taking care of kids when they grow up.

You can do a lots of sh*t in 6.5 years!

If you can’t outgrow a person in 6.5 years, that just mean you suck.

3. When you do something for so long, it becomes nature, you don’t think much about it anymore.

That’s just how society works. Same with what people value change every couple years.

And thanks to those women who worked twice as hard, became the high-authority, got their voice listened by the whole world that we achieve the “normal” equality that we have today.

50/50 power? We don’t need that.

We only need enough to protect ourselves.

But when 50 is not enough, who knows, women will probably strive for 90% power.

You never know. Women are craaazzzyyyy.🙂

.

(P/s: Not all Asian women are abused or treated badly, but I must say there are still huge number who are.
P/s2: While writing something like this, I have a very loving and understanding husband and a wonderful dad. But not everyone are as lucky as me.)

~Nana3B~

Couple-break-up

Luỵ Tình

Couple-break-up

1. Thỉnh thoảng mình cũng lang thang trên mạng, đọc một số bài viết về những cuộc tình tan vỡ, những cuộc hôn nhân dở dang, những lời hứa hẹn bất thành. Hầu hết thời gian, người lầm than thường là phụ nữ, và nếu như có chuyện người đàn ông buồn phiền than vãn nhớ nhung thì hầu hết là do… phụ nữ viết thôi.

Mình nghĩ cuộc đời đúng là bất công. Và người phụ nữ, đang bất công với chính họ.

Câu chuyện gần đây nhất mình đọc được là về một người phụ nữ cám ơn chồng cũ vì đã phũ phàng rũ bỏ cô ấy khi cô ấy phát hiện ra anh ta có tình nhân. Cô ấy đã đem cả con, cả cái chết ra để níu kéo nhưng anh ấy vẫn chọn ra đi. Và bây giờ cô ấy có một người chồng mới, yêu thương cô ấy, gia đình hạnh phúc.

Có lẽ là phụ nữ thì ai cũng chửi người đàn ông kia bạc bẽo. Nhưng anh ấy đã có một lựa chọn cho chính bản thân mình, giải thoát cho chính mình và người vợ. Và người vợ thì được hưởng lây cái lựa chọn ấy.

Ở Việt Nam, chúng ta quá coi trọng trách nhiệm, quá coi trọng người khác, và quên đi hạnh phúc của chính bản thân mình.

Vợ chông lấy nhau vì nghĩa vụ với bố mẹ, ở với nhau vì trách nhiệm với con cái. “Chúng ta phải có trách nhiệm với người nọ, người kia”. Kể cũng buồn cười.

Chúng ta chỉ có thể chia sẻ những gì chúng ta thừa thãi. Làm sao có thể cho người khác cái gì khi chúng ta túng thiếu? Làm sao ta có thể đem lại hạnh phúc cho người khác khi bản thân mình đang đau khổ? Làm sao chúng ta có thể khiến người khác cười khi chúng ta đang khóc? Làm sao chúng ta có thể bắt người khác yêu thương ta khi chúng ta không thể yêu thương chính bản thân mình?

Và chúng ta thì thường xuyên và đương nhiên đặt bản thân mình ở cuối. Thường xuyên và đương nhiên xem trọng sự hy sinh.

Không được hạnh phúc. Không được cười. Không được yêu thương. Để dành những điều đó cho người khác.

Nhưng thực ra cái bạn cho đi là những gì bạn có. Khổ đau. Nước mắt. Và bất hạnh thôi.

Hy sinh hay không là lựa chọn của chính bạn. Đừng dùng nó để đè nặng lên tâm hồn của người khác.

2. Tình yêu, khác với những thứ hình thù vật chất, nó có thể rộng lớn vô biên.

Chúng ta yêu một người, không phải là trong tim chúng ta không còn chỗ chứa cho bất kì ai khác.

Cứ nghĩ mà xem, khi còn nhỏ, chúng ra có thể kể ra hàng loạt những người chúng ta yêu thương nhất: ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, cô giáo, bạn bè,… Lúc đó, chúng ta chưa bao giờ nghĩ rằng chúng ta yêu người nọ thì phải bỏ người kia.

Sự khác biệt khi chúng ta lớn lên là thời gian và sự chiếm hữu.

Chúng ta chỉ có 24 giờ 1 ngày, 7 ngày một tuần. Khi chúng ta dành thời gian cho người nọ, có nghĩa là đang cắt xén thời gian ở cạnh người kia.

Và khi ta yêu ai đó, chúng ta mặc nhiên nghĩ rằng họ thuộc về mình, rằng họ phải ở bên mình, phải làm cho mình hạnh phúc.

Đôi lúc trái tim và thân xác chẳng đi liền.

Đôi lúc chúng ta có thể nhắc đi nhắc lại trong đầu rằng việc chúng ta đang làm là sai trái, nhưng chúng ta vẫn cứ làm vậy thôi.

Cái chúng ta cần là tâm hồn của một người đàn ông hay thể xác của một người đàn ông? Cả 2 ư, vậy thì níu kéo làm gì khi tâm hồn cũng không dành cho ta và thể xác thì đang ở bên một người phụ nữ khác?

Hay cái chúng ta cần là một người chồng cho ta, một người cha cho bọn trẻ và anh ấy vẫn làm tròn trọng trách cả 2 dù cho trái tim đã không còn thuộc về ta nữa? Vậy thì hãy chấp nhận tha thứ và quên đi hiện tại mặc dù chúng ta cũng chẳng thể nào đoán trước được tương lai.

3. Bạn sẽ làm gì khi phát hiện ra mình bị nói dối?

Có rất nhiều người ghét bị nói dối nhưng thường xuyên nói dối người khác. Khi phát hiện ai đó nói dối mình, họ coi đó là một sự phản bội. Họ mất hết niềm tin vào người kia, và tệ hơn là vào tất cả mọi người xung quanh họ. Họ rơi vào vực sâu của tuyệt vọng cảm giác không thể ngoi lên. Họ quên rằng mình cũng thường xuyên nói dối mọi người, kể từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Thực ra, khi ai đó nói dối, họ luôn có lý do.

Và khi lý do đó không nằm ở việc bao biện cho bản thân, mà là lo đến người đối diện, thì thực ra lời nói dối đó không xấu.

Cũng có đôi lúc, họ nói dối không phải sợ chịu trách nhiệm, mà họ sợ phải thấy phản ứng của người đối diện.

Có lẽ, chúng ta phải xem lại cách chúng ta đối diện với những lời nói dối thế nào.

Khi chúng ta phát hiện ra gần đây, chồng chúng ta chiều con hơn, yêu vợ hơn, thường xuyên đưa cả nhà đi chơi, mua đồ cho hai mẹ con. Và rồi chúng ta lại phát hiện ra, chồng chúng ta có một cô bồ nhí. Khi bị phát hiện, anh ấy chỉ đơn giản nói rằng: Chúng ta nên chia tay.

Chúng ta sẽ phản ứng thế nào?

Chúng ta sẽ khóc lóc? Van xin? Gào thét? Lôi con ra doạ dẫm? Đem cái chết ra để hù? Đùng đùng đem con bỏ đi?

Chúng ta sẽ tìm gặp người phụ nữ kia? Doạ dẫm? Chửi mắng? Đánh đập?

Chúng ta sẽ lu loa lên cho tất cả gia đình, người thân, bạn bè? Chúng ta bôi nhọ danh dự của người mà mới hôm qua chúng ta còn không thể sống thiếu? Chúng ta hả hê khi được mọi người đồng tình?

Liệu tất cả những hành động này có níu kéo được một mảnh vỡ của cuộc hôn nhân, một chút lòng thương hại của người đàn ông, hay một tẹo lòng tự trọng còn sót lại trong chúng ta không?

Chắc là không.

Có thể, hành động của người đàn ông dẫn đến cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng cách phản ứng của người phụ nữ mới làm tan vỡ chính họ, và cả trái tim non nớt của những đứa con.

Có lẽ câu trả lời cho một câu hỏi: “Vì sao anh không nói cho em biết từ đầu?” là đủ cho một cái buông tay hay những tháng ngày dài hạnh phúc.

Là phụ nữ, đừng quên yêu thương chính bản thân mình trước khi yêu thương bất kì ai khác. Khi chúng ta yêu bản thân mình, chúng ta sẽ biết cách làm cho chúng ta hạnh phúc.

P/s: Mọi người thích thì có thể đọc qua bộ truyện “Tối nay có việc không về nhà” để tham khảo thêm về những chuyện ngoại tình.🙂

Cô gái 27 tuổi, sex hay không?

Cô gái 27 tuổi, sex hay không? 

Mời các bạn tham khảo thêm tại

1. Nữ tác giả "Đừng chết vì yêu" chia sẻ quan điểm về tình yêu
2. Quan điểm của cô gái 27 tuổi nói không với "sex trước hôn nhân" xôn xao cộng đồng mạng
3. Từ chuyện cô gái "quyết không sex trước hôn nhân" đến chuyện "Xấu thế thì ai thèm"?

 

Nguồn: Google

Nguồn: Google

Thực ra những gì cần nói về “cư dân mạng”, “cộng đồng mạng”, “anh hùng bàn phím” thì bài viết Từ chuyện cô gái “quyết không sex trước hôn nhân” đến chuyện “Xấu thế thì ai thèm”? đã nói cả rồi, chẳng còn gì phải bàn cãi. Nhưng mình đồng tình với bài viết này ko có nghĩa mình đồng ý hoàn toàn với những điều chị Thắm nói.

Đối với một người phụ nữ 27 tuổi, chưa chồng con, yêu bản thân mình hơn mọi thứ, sợ bị lợi dụng, sợ bị dèm pha, luôn cố gắng chứng tỏ mình có thể tự đứng vững mà không cần ai cả, có lẽ suy nghĩ của chị ấy là hoàn toàn hợp lý và có cơ sở khoa học hẳn hoi. Nhưng thực ra thì, bọc trong những lý lẽ thép gai ấy, vẫn là một người con gái đang chao đảo với luân lí ở đời. Bởi vì:

 

1. Những chuẩn mực xã hội đều do chính con người tạo nên và cũng vì con người mà thay đổi.

Như chính chị Thắm đã nói, quan điểm nói không với sex trước hôn nhân được đồng tình từ đông đảo mọi người, thậm chí cả những bạn trẻ 9x vốn được cho là thích trào lưu. Đơn giản vì từ thời xửa thời xưa, chuẩn mực giữ gìn trinh tiết được đặt như một chuẩn mực tất yếu và đương nhiên của người phụ nữ Á Đông. Cho đến nay, vẫn còn một bộ phận rất lớn những người tin vào trinh tiết, cũng như những kẻ tin là phụ nữ phải thế nọ thế kia. Nhưng dần dần mọi thứ sẽ đổi thay, cũng giống như chuyện ngày trước phụ nữ không được quyền đi học, đàn ông không phải mó việc nhà, ông cha ta thì hàng đàn thê thiếp,… từng được coi là chuyện đương nhiên thì bây giờ bị người đời lên án.

Cuộc sống cứ trôi đi như nó vốn là như thế, còn mọi thứ thì thay đổi nhanh đến mức bạn sẽ chẳng kịp nhận ra. Đến một lúc nào đó, have sex hay không chỉ là hoàn toàn từ lựa chọn của bạn mà thôi chứ không còn là thước đo của xã hội nữa. Không ai có thể bắt bạn khi bạn không đồng ý, cũng chẳng ai có thể ngăn cấm khi bạn đã sẵn sàng. Nói đơn giản, cũng như việc bạn quyết định nuôi một con chó vậy. Nó sống hay chết, ngoan hay hư phụ thuộc vào mức độ hiểu biết của bạn, tình cảm, và thời gian bạn dành cho nó. Bản thân sex không hề xấu, chẳng qua là do cách bạn sử dụng nó mà thôi.

Đối với chị Thắm mà nói, có lẽ việc giữ gìn cái màng trinh có đến vài phần dễ hơn những người con gái đẹp. Không phải mình chê bai gì nhan sắc của chị ấy, cũng chẳng phải vì lẽ sống của chị ấy có vấn đề, đơn giản vì một người đàn ông có thể ngưỡng mộ một cô gái thông minh, nhưng thường vẫn mong làm tình với gái đẹp. Mà đẹp hay xấu, thực ra cũng chỉ là do chuẩn mực xã hội mà thôi.

Khi số lượng lớn người cùng tin vào một thứ, thì nó được mặc nhiên là đúng, là chuẩn mực. Mà thường thì chuẩn mực lại là thứ mà nhiều người mơ tưởng nhưng khó có mà đạt đến. Giống như những cô gái Tây trắng bóc thì lại mơ ước làn da bánh mật, còn những cô gái châu Á rám nắng tự nhiên thì lại ra sức khiến mình trắng ra.Những cái gì bình thường thì chả bao giờ được coi là đủ. Ngày nay truyền thông chính là kẻ đang điều khiển những dòng suy nghĩ của đám đông. Chỉ bằng vài bài viết, hình ảnh om sòm, họ khiến chúng ta làm tóc cùng một kiểu, ăn mặc cùng một kiểu, thích cùng một kiểu nhạc, và suy nghĩ cũng cùng một kiểu như những con thiêu thân lao đầu vào lửa. Có lẽ vài chục năm sau, mắt một mí, mũi tẹt, béo lùn lại là chuẩn mực của sắc đẹp khi thế giới đang đầy rẫy những cằm V-line, hai mí, cao to đấy. Biết đâu đấy.

 

2. Có những cái mà chỉ có bản thân ta là không thấy

“Người phụ nữ quá buông thả bản thân mình, luôn ngụy biện đòi bình đẳng giới bằng việc cho mình có cái quyền lên giường với thật nhiều đàn ông, với bất kì người đàn ông nào, thì tôi cho rằng đó là một người phụ nữ ngu dốt, và thiếu hiểu biết, thiếu tôn trọng giá trị của bản thân cũng như giá trị của phụ nữ nói chung. Giá trị của phụ nữ nằm ở chỗ được đàn ông săn đón và theo đuổi, bạn đòi bình đẳng giới ở việc bạn buông thả bản thân mình sẵn sàng lên giường với bất kì ai, thì là bạn tự ha thấp mình rồi.”

Khi bản thân mình chưa từng trải nghiệm thì mình không có quyền đánh giá bất cứ điều gì. Có lẽ chính chị Thắm cũng đã quá quen với văn hoá dìm hàng ném đá của Việt Nam nên đã buông ra những câu này hoàn toàn không hề suy nghĩ. Chị nói phụ nữ là “ngu dốt, và thiếu hiểu biết, thiếu tôn trọng giá trị của bản thân cũng như giá trị của phụ nữ nói chung” nhưng mình nghi ngờ khái niệm thế nào là thông minh, có hiểu biết, giá trị của bản thân cũng như giá trị của phụ nữ nói chung của chị.

Lên giường với ai, đó không phải là quyền hay nghĩa vụ của bất cứ ai. Đó chỉ đơn giản là một lựa chọn. Bạn rẽ phải không có nghĩa là thằng rẽ trái là thằng ngu chỉ vì họ ko đi cùng một con đường với bạn. Một người phụ nữ thông minh sẽ không nói ra những lời xúc phạm như vậy, một người phụ nữ có hiểu biết sẽ không có suy nghĩ như vậy, và giá trị của bản thân bạn hay của một người phụ nữ càng không phụ thuộc vào việc bạn have sex ngày 3 lần, tháng 3 lần, năm 3 lần hay chả bao giờ cả.

Giá trị của một người phụ nữ cũng chẳng nằm ở việc có bao nhiêu người đàn ông đang theo đuổi bạn. Những lời tán tỉnh lả lơi, những ánh mắt hau háu thèm muốn, hay kể cả những đêm nằm nhung nhớ của đám đàn ông chẳng bao giờ có thể làm cho người phụ nữ tốt hơn. Đàn ông chóng chán cả thèm. Hôm nay bạn đẹp ngày mai sẽ có người đẹp hơn bạn. Hôm nay bạn thông minh ngày mai sẽ có người thông minh hơn bạn. Hôm nay bạn còn trẻ ngày mai sẽ có người trẻ hơn bạn. Cuộc sống cứ xoay vòng và con người thì dễ đổi thay. Nếu bạn không thể giữ được mối liên kết giữa hai người thì bạn sẽ mau chóng bị sự thất vọng của chính bản thân mình vùi dập cho nát bét.

Tin rằng tất cả đám đàn ông đều xấu chỉ ngăn cản cơ hội của bạn tìm thấy người đàn ông tốt đẹp mà thôi. Cuộc đời bạn là một chuỗi những lựa chọn do chính bạn tạo ra.Buồn cười thay khi con người ta cứ cố gắng copy câu trả lời của người khác mà chẳng cần biết đề bài có giống nhau không. Nực cười hơn khi có những người ra sức chỉ cho người khác cách trả lời sao cho thật giống mình mặc dù họ có các câu hỏi chẳng liên quan. Trốn tránh những lựa chọn cũng chẳng có ích gì, vấn đề là hãy đủ tỉnh táo, thông minh và hiểu biết để có thể chọn cho mình câu trả lời cho chính bản thân bạn.

Gía trị của bạn nằm trong những điều bạn làm được và sự hạnh phúc của bạn đối với bản thân, chứ không nằm trong tay hay mồm ai cả.

 

3. Trong đời, hãy một lần thử sống vì yêu.

Ở tuổi 27, hẳn nhiên là bạn phải khiến bản thân mình thực dụng. Bạn không còn là cô bé 15 mơ mộng hão huyền. Bạn cũng chẳng còn tuổi 20 đầy nhiệt huyết. Bạn chẳng có thời gian cho những âu yếm ngọt ngào. Bạn trở nên gai góc trong cái xã hội chỉ toàn lên án và chỉ trích, và bạn cũng học theo cái cách lên án và chỉ trích mọi người.

Bạn như một con nhím xù lông, và trái tim thì chẳng còn ấm nóng.

Nhưng ở tuổi 27, bạn vẫn chưa được một lần rung động, chưa một lần điên đảo vì tình, chưa có một cái siết tay khiến bạn rùng mình, chưa có một nụ hôn cuồng say sau bao ngày nhung nhớ, thì có lẽ cũng là một sự thiệt thòi.

Những trải nghiệm đó chỉ đến khi ta còn trẻ và nông nổi, nhưng đó là những giây phút ta chẳng thể nào quên được. Những trải nghiệm bạn có, thực ra lại là hành trang của bạn cho đến mãi sau này. Bạn sẽ chẳng thể tìm được người đàn ông tốt nếu bạn không thể phân biệt đàn ông tốt xấu. Bạn sẽ không biết cách ngọt ngào nếu cả đời chưa một lần từng hôn say đắm. Bạn sẽ chẳng thể nào làm mẹ khi bạn chẳng bao giờ biết cách nhún nhường. Bạn sẽ không biết cách trân trọng người tốt với mình khi chưa một lần trái tim tan vỡ.

Tương lai là thứ không thể đoán trước được. Thứ duy nhất bạn có thể chắc chắn là kí ức và hiện tại mà thôi.

Thời gian trôi qua, chỉ còn kí ức là ở lại. 10 năm sau, 20 năm sau, 30 năm sau, bạn sẽ nghĩ lại và bật cười bởi con bé ngốc nghếch ngày xưa. Nhưng đó là khoảng thời gian ngọt ngào nhất đời ta.

Đừng chết vì yêu. Chúng ta yêu không phải có nghĩa là bản thân mình bị chà đạp. Hãy một lần thử sống vì yêu, học cách yêu hết lòng và buông tay đúng lúc.

Bạn chỉ sống 1 lần, hãy sống sao cho xứng đáng.🙂

 

 

(To be continue – Phần 2 sẽ bàn chủ yếu là về sex, các bạn không-ngây-thơ-ngoan-hiền đón đọc nhé :))

Nana3B

 

P/S: Hy vọng các bạn đều trải qua những giây phút tuyệt vời này ít nhất một lần trong đời🙂 (Ảnh google)

Sweet-Kiss

African couple kissing in bed

kiss2

Niagara Newborn Photography, Niagara Newborn Photographer, Hamilton Newborn Photography, Hamilton Newborn Photographer

images
EmotionallyConnectedSex-595

041108_05 278x328_Ways_Sex_Helps_You_Live_Longer_1

Nguồn: Google